учинённый
Partizip Passiv Vergangenheit von учини́ть
- 1.
begangen, verübt, zugefügt, verursacht
Ущерб, учинённый пожаром, был значительным.
Der durch das Feuer verursachte Schaden war beträchtlich.
Beispiele
Учинённый детьми беспорядок мы убирали два часа.
Wir brauchten zwei Stunden, um die von den Kindern angerichtete Unordnung aufzuräumen.
Deklination
| учинённ- | ||||
| mmännlich | fweiblich | nsächlich | plplural | |
|---|---|---|---|---|
| Nom.Nominativ | -ый учинённый | -ая учинённая | -ое учинённое | -ые учинённые |
| Gen.Genitiv | -ого учинённого | -ой учинённой | -ого учинённого | -ых учинённых |
| Dat.Dativ | -ому учинённому | -ой учинённой | -ому учинённому | -ым учинённым |
| Akk.Akkusativ | -ого -ый учинённого учинённый | -ую учинённую | -ое учинённое | -ых -ые учинённых учинённые |
| Inst.Instrumental | -ым учинённым | -ой -ою учинённой учинённою | -ым учинённым | -ыми учинёнными |
| Präp.Präpositiv | -ом учинённом | -ой учинённой | -ом учинённом | -ых учинённых |
Kurzformen
| m | учинён |
|---|---|
| f | учинена |
| n | учинено |
| pl | учинены |



















