беся́чий
- 1.
verdammt, nervig
Это какой-то бесячий звук. - That’s some really annoying sound. - 2.
ätzend, aufreibend
У него бесячая привычка перебивать. - He has an infuriating habit of interrupting.
Deklination
| беся́ч- | ||||
| mmännlich | fweiblich | nsächlich | plplural | |
|---|---|---|---|---|
| Nom.Nominativ | -ий беся́чий | -ая беся́чая | -ее беся́чее | -ие беся́чие |
| Gen.Genitiv | -его беся́чего | -ей беся́чей | -его беся́чего | -их беся́чих |
| Dat.Dativ | -ему беся́чему | -ей беся́чей | -ему беся́чему | -им беся́чим |
| Akk.Akkusativ | -ий беся́чий | -ую беся́чую | -ее беся́чее | -ие беся́чие |
| Inst.Instrumental | -им беся́чим | -ей беся́чей | -им беся́чим | -ими беся́чими |
| Präp.Präpositiv | -ем беся́чем | -ей беся́чей | -ем беся́чем | -их беся́чих |
Steigerungsformen
| Superlativ | самый беся́чий / -ая / -ее / -ие |
|---|
























