то́ркнуть
- 1.
plötzlich stoßen; rucken
Машину сильно торкнуло на кочке. - The car jolted hard on a bump. - 2.
plötzlich einfallen; einen treffen
Меня вдруг торкнуло, что я забыл ключи. - It suddenly hit me that I had forgotten the keys. - 3.
stark wirken; umhauen
Эта песня меня прямо торкнула. - That song really hit me hard.
Konjugation
| Präsens | Futur | |
|---|---|---|
| я | - | то́ркну |
| ты | - | то́ркнешь |
| он/она́/оно́ | - | то́ркнет |
| мы | - | то́ркнем |
| вы | - | то́ркнете |
| они́ | - | то́ркнут |
| Imperativ | |
|---|---|
| ты | то́ркни |
| вы | то́ркните |
| Vergangenheit | |
|---|---|
| männlich | то́ркнул |
| weiblich | то́ркнула |
| sächlich | то́ркнуло |
| plural | то́ркнули |
Partizipien
| Aktiv Präsens | - | |
|---|---|---|
| Aktiv Vergangenheit | то́ркнувший | etwas gemacht habend |
| Passiv Präsens | - | |
| Passiv Vergangenheit | то́ркнутый | etwas das gemacht wurde |
| Adverbial Präsens | - | |
| Adverbial Vergangenheit | то́ркнув | beim machen (Vergangenheit) |
























