клейми́вший
PartizipPartizip Aktiv Vergangenheit von клейми́ть
- 1.
brandmarkend, stigmatisierend, gebrandmarkt habend, stigmatisiert habend
Клеймивший его репутацию слух быстро распространился.
Das Gerücht, das seinen Ruf brandmarkte, verbreitete sich schnell.
Beispiele
Оратор, клеймивший предательство, говорил очень громко.
Der Redner, der den Verrat anprangerte, sprach sehr laut.
Deklination
| клейми́вш- | ||||
| mmännlich | fweiblich | nsächlich | plplural | |
|---|---|---|---|---|
| Nom.Nominative | -ий клейми́вший | -ая клейми́вшая | -ее клейми́вшее | -ие клейми́вшие |
| Gen.Genitive | -его клейми́вшего | -ей клейми́вшей | -его клейми́вшего | -их клейми́вших |
| Dat.Dative | -ему клейми́вшему | -ей клейми́вшей | -ему клейми́вшему | -им клейми́вшим |
| Acc.Accusative | -его -ий клейми́вшего клейми́вший | -ую клейми́вшую | -ее клейми́вшее | -их -ие клейми́вших клейми́вшие |
| Inst.Instrumental | -им клейми́вшим | -ей -ею клейми́вшей клейми́вшею | -им клейми́вшим | -ими клейми́вшими |
| Prep.Prepositional | -ем клейми́вшем | -ей клейми́вшей | -ем клейми́вшем | -их клейми́вших |
Kurzformen
-Wortfamilieклеймо́PRO
- клеймо́Stempel
- клейми́тьbrandmarken; anprangern
- клейме́ниеStempelung; Brandmarken (von Vieh); Brandmarkung (als Strafe)
- клеймёныйgesiegelt
- заклейми́тьanprangern; brandmarken
GesperrtWortfamilien freischalten



















