удочери́вший
Partizip Aktiv Vergangenheit von удочери́ть
der eine Tochter adoptiert hat, der ein Mädchen adoptiert hat
Удочеривший девочку мужчина стал ей настоящим отцом.
Der Mann, der das Mädchen adoptiert hatte, wurde ihr ein richtiger Vater.
Deklination
| удочери́вш- | ||||
| mmännlich | fweiblich | nsächlich | plplural | |
|---|---|---|---|---|
| Nom.Nominativ | -ий удочери́вший | -ая удочери́вшая | -ее удочери́вшее | -ие удочери́вшие |
| Gen.Genitiv | -его удочери́вшего | -ей удочери́вшей | -его удочери́вшего | -их удочери́вших |
| Dat.Dativ | -ему удочери́вшему | -ей удочери́вшей | -ему удочери́вшему | -им удочери́вшим |
| Akk.Akkusativ | -его -ий удочери́вшего удочери́вший | -ую удочери́вшую | -ее удочери́вшее | -их -ие удочери́вших удочери́вшие |
| Inst.Instrumental | -им удочери́вшим | -ей -ею удочери́вшей удочери́вшею | -им удочери́вшим | -ими удочери́вшими |
| Präp.Präpositiv | -ем удочери́вшем | -ей удочери́вшей | -ем удочери́вшем | -их удочери́вших |























