раскандали́ться
- 1.
einen Skandal machen; Krach schlagen
Она раскандалилась из-за пустяка. - She caused a scene over a trifle. - 2.
laut streiten
Konjugation
| Präsens | Futur | |
|---|---|---|
| я | - | раскандалю́сь |
| ты | - | расканда́лишься |
| он/она́/оно́ | - | расканда́лится |
| мы | - | расканда́лимся |
| вы | - | расканда́литесь |
| они́ | - | расканда́лятся |
Achtung: Betonungswechsel.
| Imperativ | |
|---|---|
| ты | расканда́лься |
| вы | расканда́льтесь |
| Vergangenheit | |
|---|---|
| männlich | расканда́лился |
| weiblich | расканда́лилась |
| sächlich | расканда́лилось |
| plural | расканда́лились |
Partizipien
| Aktiv Präsens | - | |
|---|---|---|
| Aktiv Vergangenheit | расканда́лившийся | etwas gemacht habend |
| Passiv Präsens | - | |
| Passiv Vergangenheit | - | |
| Adverbial Präsens | - | |
| Adverbial Vergangenheit | расканда́лившись | beim machen (Vergangenheit) |
























