изнахра́тить
- 1.
stark abnutzen, ruinieren
Он изнахратил ботинки за один сезон. - He wore the boots out in one season. - 2.
übel zurichten, verunstalten
Хулиганы изнахратили скамейку во дворе. - The hooligans badly messed up the bench in the yard.
Konjugation
| Präsens | Futur | |
|---|---|---|
| я | - | изнахра́чу |
| ты | - | изнахра́тишь |
| он/она́/оно́ | - | изнахра́тит |
| мы | - | изнахра́тим |
| вы | - | изнахра́тите |
| они́ | - | изнахра́тят |
| Imperativ | |
|---|---|
| ты | изнахра́ть |
| вы | изнахра́тьте |
| Vergangenheit | |
|---|---|
| männlich | изнахра́тил |
| weiblich | изнахра́тила |
| sächlich | изнахра́тило |
| plural | изнахра́тили |
Partizipien
| Aktiv Präsens | - | |
|---|---|---|
| Aktiv Vergangenheit | изнахра́тивший | etwas gemacht habend |
| Passiv Präsens | - | |
| Passiv Vergangenheit | изнахра́ченный | etwas das gemacht wurde |
| Adverbial Präsens | - | |
| Adverbial Vergangenheit | изнахра́тив | beim machen (Vergangenheit) |
























