изнахра́тить
- 1.
stark abnutzen, ruinieren
Он изнахратил ботинки за один сезон.
He wore the boots out in one season.
- 2.
übel zurichten, verunstalten
Хулиганы изнахратили скамейку во дворе.
The hooligans badly messed up the bench in the yard.
Beispiele
Не давай ему инструмент, он всё изнахратит.
Gib ihm nicht das Werkzeug – er macht alles kaputt.
Konjugation
| Präsens | Futur | |
|---|---|---|
| я | - | изнахра́чу |
| ты | - | изнахра́тишь |
| он/она́/оно́ | - | изнахра́тит |
| мы | - | изнахра́тим |
| вы | - | изнахра́тите |
| они́ | - | изнахра́тят |
| Imperativ | |
|---|---|
| ты | изнахра́ть |
| вы | изнахра́тьте |
| Vergangenheit | |
|---|---|
| männlich | изнахра́тил |
| weiblich | изнахра́тила |
| sächlich | изнахра́тило |
| plural | изнахра́тили |
Partizipien
| Aktiv Präsens | - | |
|---|---|---|
| Aktiv Vergangenheit | изнахра́тивший | etwas gemacht habend |
| Passiv Präsens | - | |
| Passiv Vergangenheit | изнахра́ченный | etwas das gemacht wurde |
| Adverbial Präsens | - | |
| Adverbial Vergangenheit | изнахра́тив | beim machen (Vergangenheit) |



















