вя́кавший
Partizip Aktiv Vergangenheit von вя́кать
- 1.
herausgeplatzt, der/die unüberlegt sprach
Вякавший на собрании школьник был отчитан учителем.
Der Schüler, der auf der Versammlung herausgeplatzt war, wurde vom Lehrer getadelt.
Beispiele
Работник, вякавший против начальника, был уволен.
Der Mitarbeiter, der gegen seinen Vorgesetzten aufbegehrte, wurde entlassen.
Deklination
| вя́кавш- | ||||
| mmännlich | fweiblich | nsächlich | plplural | |
|---|---|---|---|---|
| Nom.Nominativ | -ий вя́кавший | -ая вя́кавшая | -ее вя́кавшее | -ие вя́кавшие |
| Gen.Genitiv | -его вя́кавшего | -ей вя́кавшей | -его вя́кавшего | -их вя́кавших |
| Dat.Dativ | -ему вя́кавшему | -ей вя́кавшей | -ему вя́кавшему | -им вя́кавшим |
| Akk.Akkusativ | -его -ий вя́кавшего вя́кавший | -ую вя́кавшую | -ее вя́кавшее | -их -ие вя́кавших вя́кавшие |
| Inst.Instrumental | -им вя́кавшим | -ей -ею вя́кавшей вя́кавшею | -им вя́кавшим | -ими вя́кавшими |
| Präp.Präpositiv | -ем вя́кавшем | -ей вя́кавшей | -ем вя́кавшем | -их вя́кавших |



















