изъявля́вший
PartizipPartizip Aktiv Vergangenheit von изъявля́ть
- 1.
bekundend, erklärend, äußernd (Partizip Perfekt Aktiv)
Он был первым, изъявлявшим желание помочь.
Er war der Erste, der den Wunsch bekundete zu helfen.
Beispiele
Клиент, изъявлявший недовольство, наконец получил ответ.
Der Kunde, der seine Unzufriedenheit bekundet hatte, erhielt endlich eine Antwort.
Deklination
| изъявля́вш- | ||||
| mmännlich | fweiblich | nsächlich | plplural | |
|---|---|---|---|---|
| Nom.Nominative | -ий изъявля́вший | -ая изъявля́вшая | -ее изъявля́вшее | -ие изъявля́вшие |
| Gen.Genitive | -его изъявля́вшего | -ей изъявля́вшей | -его изъявля́вшего | -их изъявля́вших |
| Dat.Dative | -ему изъявля́вшему | -ей изъявля́вшей | -ему изъявля́вшему | -им изъявля́вшим |
| Acc.Accusative | -его -ий изъявля́вшего изъявля́вший | -ую изъявля́вшую | -ее изъявля́вшее | -их -ие изъявля́вших изъявля́вшие |
| Inst.Instrumental | -им изъявля́вшим | -ей -ею изъявля́вшей изъявля́вшею | -им изъявля́вшим | -ими изъявля́вшими |
| Prep.Prepositional | -ем изъявля́вшем | -ей изъявля́вшей | -ем изъявля́вшем | -их изъявля́вших |
Kurzformen
-Wortfamilieизъявля́тьPRO
- изъявля́тьäußern
- объявля́тьbekanntgeben; verkünden
- предъявля́тьvorweisen; geltend machen



















