чужи́ться
- 1.
sich von Menschen fernhalten
Он чужится незнакомых людей. - He keeps away from unfamiliar people. - 2.
meiden, scheuen
Она чужится шумных компаний. - She avoids noisy groups.
Konjugation
| Präsens | Futur | |
|---|---|---|
| я | чужу́сь | бу́ду чужи́ться |
| ты | чужи́шься | бу́дешь чужи́ться |
| он/она́/оно́ | чужи́тся | бу́дет чужи́ться |
| мы | чужи́мся | бу́дем чужи́ться |
| вы | чужи́тесь | бу́дете чужи́ться |
| они́ | чужа́тся | бу́дут чужи́ться |
| Imperativ | |
|---|---|
| ты | чужи́сь |
| вы | чужи́тесь |
| Vergangenheit | |
|---|---|
| männlich | чужи́лся |
| weiblich | чужи́лась |
| sächlich | чужи́лось |
| plural | чужи́лись |
Partizipien
| Aktiv Präsens | чужа́щийся | etwas machend |
|---|---|---|
| Aktiv Vergangenheit | чужи́вшийся | etwas gemacht habend |
| Passiv Präsens | - | |
| Passiv Vergangenheit | - | |
| Adverbial Präsens | чужа́сь | beim machen (Präsens) |
| Adverbial Vergangenheit | чужи́вшись | beim machen (Vergangenheit) |
























