клевета́вший
Partizip Aktiv Vergangenheit von клевета́ть
der verleumdet hat, verleumdet habend, der diffamiert hat, diffamiert habend
Клеветавший на него человек был наказан.
Der Mann, der ihn verleumdet hat, wurde bestraft.
Deklination
| клевета́вш- | ||||
| mmännlich | fweiblich | nsächlich | plplural | |
|---|---|---|---|---|
| Nom.Nominativ | -ий клевета́вший | -ая клевета́вшая | -ее клевета́вшее | -ие клевета́вшие |
| Gen.Genitiv | -его клевета́вшего | -ей клевета́вшей | -его клевета́вшего | -их клевета́вших |
| Dat.Dativ | -ему клевета́вшему | -ей клевета́вшей | -ему клевета́вшему | -им клевета́вшим |
| Akk.Akkusativ | -его -ий клевета́вшего клевета́вший | -ую клевета́вшую | -ее клевета́вшее | -их -ие клевета́вших клевета́вшие |
| Inst.Instrumental | -им клевета́вшим | -ей -ею клевета́вшей клевета́вшею | -им клевета́вшим | -ими клевета́вшими |
| Präp.Präpositiv | -ем клевета́вшем | -ей клевета́вшей | -ем клевета́вшем | -их клевета́вших |























