стре́титься
- 1.
sich treffen, begegnen
Мы договорились встретиться вечером. - We agreed to meet in the evening. - 2.
aufeinandertreffen
Они случайно встретились на улице. - They ran into each other in the street.
Konjugation
| Präsens | Futur | |
|---|---|---|
| я | - | стре́чусь |
| ты | - | стре́тишься |
| он/она́/оно́ | - | стре́тится |
| мы | - | стре́тимся |
| вы | - | стре́титесь |
| они́ | - | стре́тятся |
| Imperativ | |
|---|---|
| ты | стре́ться |
| вы | стре́тесь |
| Vergangenheit | |
|---|---|
| männlich | стре́тился |
| weiblich | стре́тилась |
| sächlich | стре́тилось |
| plural | стре́тились |
Partizipien
| Aktiv Präsens | - | |
|---|---|---|
| Aktiv Vergangenheit | стре́тившийся | etwas gemacht habend |
| Passiv Präsens | - | |
| Passiv Vergangenheit | - | |
| Adverbial Präsens | - | |
| Adverbial Vergangenheit | стре́тившись | beim machen (Vergangenheit) |
























