предре́чь
- 1.
voraussagen, prophezeien
Он как будто предрёк беду. - It was as if he had predicted trouble.
Konjugation
| Präsens | Futur | |
|---|---|---|
| я | - | предреку́ |
| ты | - | предречёшь |
| он/она́/оно́ | - | предречёт |
| мы | - | предречём |
| вы | - | предречёте |
| они́ | - | предреку́т |
| Imperativ | |
|---|---|
| ты | предреки́ |
| вы | предреки́те |
| Vergangenheit | |
|---|---|
| männlich | предрёк |
| weiblich | предрекла́ |
| sächlich | предрекло́ |
| plural | предрекли́ |
Partizipien
| Aktiv Präsens | - | |
|---|---|---|
| Aktiv Vergangenheit | предрёкший | etwas gemacht habend |
| Passiv Präsens | - | |
| Passiv Vergangenheit | предречённый | etwas das gemacht wurde |
| Adverbial Präsens | - | |
| Adverbial Vergangenheit | предрёкши | beim machen (Vergangenheit) |
























