изве́ргнуть
- 1.
ausstoßen, ausspucken
Вулкан извергнул столб пепла. - The volcano spewed out a column of ash. - 2.
sich erbrechen, auskotzen
Его извергло от отравления. - He vomited from poisoning.
Konjugation
| Präsens | Futur | |
|---|---|---|
| я | - | изве́ргну |
| ты | - | изве́ргнешь |
| он/она́/оно́ | - | изве́ргнет |
| мы | - | изве́ргнем |
| вы | - | изве́ргнете |
| они́ | - | изве́ргнут |
| Imperativ | |
|---|---|
| ты | изве́ргни |
| вы | изве́ргните |
| Vergangenheit | |
|---|---|
| männlich | изве́рг |
| weiblich | изве́ргла |
| sächlich | изве́ргло |
| plural | изве́ргли |
Partizipien
| Aktiv Präsens | - | |
|---|---|---|
| Aktiv Vergangenheit | изве́ргнувший | etwas gemacht habend |
| Passiv Präsens | - | |
| Passiv Vergangenheit | изве́ргнутый | etwas das gemacht wurde |
| Adverbial Präsens | - | |
| Adverbial Vergangenheit | изве́ргнув | beim machen (Vergangenheit) |
























