лучи́мый
PartizipPartizip Passiv Präsens von лучи́ть
- 1.
bestrahlt, verstrahlt
Лучи́мый свет проникал сквозь окно.
Das bestrahlte Licht drang durch das Fenster.
Deklination
| лучи́м- | ||||
| mmännlich | fweiblich | nsächlich | plplural | |
|---|---|---|---|---|
| Nom.Nominative | -ый лучи́мый | -ая лучи́мая | -ое лучи́мое | -ые лучи́мые |
| Gen.Genitive | -ого лучи́мого | -ой лучи́мой | -ого лучи́мого | -ых лучи́мых |
| Dat.Dative | -ому лучи́мому | -ой лучи́мой | -ому лучи́мому | -ым лучи́мым |
| Acc.Accusative | -ого -ый лучи́мого лучи́мый | -ую лучи́мую | -ое лучи́мое | -ых -ые лучи́мых лучи́мые |
| Inst.Instrumental | -ым лучи́мым | -ой -ою лучи́мой лучи́мою | -ым лучи́мым | -ыми лучи́мыми |
| Prep.Prepositional | -ом лучи́мом | -ой лучи́мой | -ом лучи́мом | -ых лучи́мых |
Kurzformen
| m | лучим |
|---|---|
| f | лучима |
| n | лучимо |
| pl | лучимы |



















