выкля́нчиватьвы́клянчить
Unvollendet выкля́нчивать (anhaltend oder wiederholt)
Vollendet вы́клянчить (abgeschlossen oder einmalig)
Sehr selten genutztes Wort (Top 40,000)
betteln, erbetteln
Beispiel:выклянчить деньги у родителей
Geld von den Eltern erbetteln
Info: выкля́нчивать: что? у кого?
вы́клянчить: что? у кого?
Vergangenheit
| unvollendet | vollendet | |
|---|---|---|
| männlich | выкля́нчивал | вы́клянчил |
| weiblich | выкля́нчивала | вы́клянчила |
| sächlich | выкля́нчивало | вы́клянчило |
| plural | выкля́нчивали | вы́клянчили |
Präsens
| unvollendet | |
|---|---|
| я | выкля́нчиваю |
| ты | выкля́нчиваешь |
| он/она́/оно́ | выкля́нчивает |
| мы | выкля́нчиваем |
| вы | выкля́нчиваете |
| они́ | выкля́нчивают |
Futur
| unvollendet | vollendet | |
|---|---|---|
| я | бу́ду выкля́нчивать | вы́клянчу |
| ты | бу́дешь выкля́нчивать | вы́клянчишь |
| он/она́/оно́ | бу́дет выкля́нчивать | вы́клянчит |
| мы | бу́дем выкля́нчивать | вы́клянчим |
| вы | бу́дете выкля́нчивать | вы́клянчите |
| они́ | бу́дут выкля́нчивать | вы́клянчат |
Imperative
| unvollendet | vollendet | |
|---|---|---|
| ты | выкля́нчивай! | вы́клянчи! |
| вы | выкля́нчивайте! | вы́клянчите! |
Partizipien
| Aktiv Präsens | выкля́нчивающий | bettelnd, schmeichelnd, anbettelnd, herauslockend | |
|---|---|---|---|
| Aktiv Vergangenheit | выкля́нчивавший | вы́клянчивший | der (etwas) erbettelt hatte, der (sich etwas) herausgebettelt hatte |
| Passiv Präsens | выклянчиваемый | erbettelt, erfleht, herausgeschnorrt | |
| Passiv Vergangenheit | вы́клянченный | ||
| Adverbial Präsens | выкля́нчивая | beim machen (Präsens) | |
| Adverbial Vergangenheit | выклянчивав выклянчивавши | вы́клянчив выклянчивши | beim machen (Vergangenheit) |
Andere Quellen (auto generiert)
выкля́нчивать:
Wiktionary
PONS
Leo
bab.la
Reverso
вы́клянчить:
Wiktionary
PONS
Leo
bab.la
Reverso


















